Trần Thanh Minh mỉm cười: "Kỹ năng diễn xuất của cô tệ thật. Đừng có ra vẻ nữa, người do tôi tuyển dụng vào công ty là người như thế nào, lẽ nào tôi còn không rõ sao. Nếu không thì, Phương Ly dựa vào tính cách của cô, cô nghĩ xem, tại sao tôi lại giữ cô ở lại công ty?"
Phương Ly gắt gao cắn môi dưới, tay cuốn chặt lại thành quyền, không nói bất cứ lời này.
Tâm trạng cô ta hiện giờ vô cùng phức tạp.
Trần Thanh Minh là người đàn ông trong lòng của cô ta, anh ta quan tâm đến cô ta, thấu hiểu cô ta, tán thưởng cô ta. Điều này khiến Phương Ly cảm thấy vô cùng vui vẻ, vậy nhưng cô ta lại gây ra chuyện bất lợi cho anh ta, thậm chí suýt chút nữa đã trở thành đại họa.
Phương Ly không dám nhận, bởi vì nếu cô ta nhận thì có nghĩa là cô ta đã tiết lộ bí mật doanh nghiệp, sẽ bị cấu thành tội phạm, sẽ phải đi tù, vì vậy, cô ta không dám.
Toàn thân Phương Ly run rẩy, cô ta cúi thấp đầu, giọng nói như thể bị bóp nghẹn: “Tổng giám đốc Trần, tôi không biết anh đang nói gì. Tôi chưa từng làm chuyện đó, chưa bao giờ".
"Phương Ly, cô không cần phải lấp liếm nữa, bạn học đại học của cô nhiều như vậy, chỉ cần điều tra một chút là sẽ có kết quả. Hơn nữa, tài khoản ngân hàng của cô lại vừa vặn nhận được một khoản tiền lớn không rõ lai lịch vào đúng lúc này, làm sao có thể không khiến kẻ khác sinh nghi được cơ chứ? Chiều hôm qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243859/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.