Hoắc Tùng Quân nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Bạch Hoài An, hầu hết không ngừng điên cuồng lăn lộn.
Anh thực sự muốn chỉnh đốn cô ngay tại chỗ, nhưng khi nghĩ đến mình quá mức càn rỡ sẽ khiến cô sợ hãi, cho nên đành phải nhìn xuống dưới.
Nhịn đến mức ánh mắt anh đỏ bừng, hô hấp nóng rực.
Bạch Hoài An vừa ngẩng đầu lên, liền bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của anh, cảm giác như một con thú nhỏ bị dã thú nhìn chằm chằm, giống như sắp bị đối phương đem ra ăn thịt, trong lòng không khỏi giật mình.
"Anh... sao anh lại nhìn tôi như vậy?"
Hoắc Tùng Quân nhẫn nhịn chịu đựng, mở miệng lên tiếng khàn khàn: "Bạch Hoài An, lúc trước vì đồng ý với em, mấy ngày nay anh đã hủy không ít hạng mục có phải em nên hôn anh một cái không?"
Bạch Hoài An mặt đột nhiên nóng lên.
Rõ ràng mọi chuyện hai người họ đều đã làm, nhưng thấy khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của lại tỏ ra đáng thương như vậy cầu xin cô hôn anh một cái, Bạch Hoài An cảm giác còn hơn bị anh ôm ở trên giường, có bao nhiêu ngượng ngùng.
“Cái đó... Được rồi” Cô do dự một chút, vươn những ngón tay thon dài trắng nõn, ôm lấy khuôn mặt của Hoắc Tùng Quân.
Đôi môi đỏ mọng càng ngày càng gần, Hoắc Tùng Quân không khỏi thở gấp, kết quả là một nụ hôn mềm mại nhát gan đáp xuống má anh.
Hoắc Tùng Quân vốn đang mong chờ, không khỏi ngây ngẩn cả người.
Cái này?
Anh mong đợi nửa ngày, hơn nữa còn phải đóng giả làm trà xanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243844/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.