Lúc này, Lâm Kỳ đang bị một nhóm người chăn trong hẻm.
Sắc mặt anh ta cảnh giác, nhìn mấy người xung quanh mình: "Các người là ai? Ai cử các người đến, tại sao vẫn luôn đuổi theo tôi không tha?”
Người dẫn đầu trong đó cười với anh ta, vẻ mặt ôn hòa: “Anh đừng sợ, chúng tôi không làm hại anh đâu. Chúng tôi là người của cô An cử đến, cô ấy vẫn luôn tìm anh. Bởi vì anh bị người của Hoắc Tùng Quân canh chừng, vẫn luôn không có cách nào cứu anh ra. Bây giờ anh đã tự mình chạy thoát, chỉ có cô An mới có thể bảo vệ anh không bị người của Hoắc Tùng Quân bắt được.”
“Tôi làm cho nhà họ An bao nhiêu năm nay, sao chưa từng thấy mấy người các người?”
Sắc mặt Lâm Kỳ nghi ngờ, nhìn chằm chằm bọn họ, vô cùng phòng bị.
Người đó thở dài: “Chính là bởi vì Hoắc Tùng Quân đã quen thuộc người nhà họ An, cho nên cô An mới tìm đến chúng tôi. Nếu như anh không tin, tôi sẽ gọi điện cho cô An.”
Nói xong anh ta trực tiếp gọi điện thoại cho An Bích Hà.
Bên kia nhanh chóng được kết nối, giọng nói của An Bích Hà truyền đến: “Các người tìm được Lâm Kỳ rồi sao? Có phải anh ta vẫn an toàn không?”
Lời này vừa nói ra, cơ thể Lâm Kỳ đã thả lỏng hơn rất nhiều.
Đặc biệt là câu cuối cùng của An Bích Hà, khiến anh ta không còn phòng bị như vậy nữa.
Cô ta vẫn còn quan tâm xem mình có an toàn hay không, nhất định sẽ không có ác ý gì với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243839/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.