Hoắc Tùng Quân cúi đầu, khi nói ra câu này thì vẻ mặt rất cô đơn, đến Sở Minh Nguyệt cũng cảm thấy có chút đáng thương.
Sở Minh Nguyệt về nhà, đẩy cửa phòng Bạch Hoài An ra, nhìn thấy cả người cô đang có trong chăn, sắc mặt đỏ ửng, ngủ rất say..
Chắc là cô rất mệt, đến cả âm thanh mở cửa cũng không hề làm cô thức giấc.
Sở Minh Nguyệt sờ trán cô, đã giảm sốt rồi, cô ấy xuống lầu nói tình hình với Hoắc Tùng Quân.
Lúc này Hoắc Tùng Quân mới lộ ra nụ cười: “Vậy thì tốt, là tôi quá lo lắng rồi. Nếu như cô đã về, vậy thì tôi đi trước đây. Hoài An bị ốm, làm phiền cô chăm sóc cho cô ấy một chút, khi cô ấy bị ốm, tính tình tương đối khó chịu.”
“Được.” Sở Minh Nguyệt gật đầu với anh, nhìn anh lái xe rời đi, mới cảm thán một tiếng.
Chẳng trách Hoài An lại dễ dàng trầm luân vào như vậy, loại đàn ông như này, quan tâm như vậy, ai có thể chống cự lại được chứ.
Giấc ngủ này của Bạch Hoài An rất lâu, cô ngủ thẳng cho đến khi tiếng chuông dồn dập vang lên, cô mơ màng mở mắt ra, trong đôi mắt hoa đào tràn đầy nước long lanh.
“Alo” Trong giọng nói của cô mang theo âm thanh mũi cảm, còn có sự lười biếng mới tỉnh dậy.
Người đối diện ngẩn ra một lát, sau đó giọng nói gấp gáp: “Là Bạch Hoài An đúng không? Tôi là Trương Tĩnh Như của bộ phận thị trường, tôi có một chuyện rất quan trọng cần làm phiền cô”
Trương Tĩnh Như?
Trong đầu Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243824/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.