Sau khi Bạch Hoài An về đến nhà thì kể cho Sở Minh Nguyệt nghe chuyện đã gặp phải vào hôm nay.
Sau khi Sở Minh Nguyệt nghe xong thì vô cùng vui mừng: “Đúng là ông trời không tuyệt đường con người mà, không ngờ vậy mà An Bích Hạ lại sử dụng thủ đoạn hèn hạ như vậy, tớ đã nói mà, dựa vào bản lĩnh của cậu sao có thể lần nào cũng gặp phải trắc trở khi đi phỏng vấn chứ, thì ra là do cô ta giở trò quỷ ở sau lưng”.
“Đúng vậy, đáng lẽ mình phải sớm nghĩ ra được” Ánh mắt của Bạch Hoài An rét run: “Từ sau buổi tiệc kia, tớ khiến cho An Bích Hà mất mặt như vậy, sao cô ta có thể bỏ qua chứ, thì ra là đang chờ tớ ở đây”.
Vẻ mặt của Sở Minh Nguyệt lo lắng: “Mặc dù bây giờ cậu đã có cơ hội nhưng vẫn phải cẩn thận một chút. Kể này của An Bích Hà không thành. công thì nói không chừng sẽ giở thủ đoạn khác nữa, dù sao cậu cũng phải đề phòng đó”.
Bạch Hoài An gật gật đầu, nhớ đến Hoắc Tùng Quân thì khóe môi không tự chủ được mà cong lên, bên trong cặp mắt hoa đào kia dập dờn sóng biếc..
Sở Minh Nguyệt đang nói chuyện, vừa quay đầu lại đụng phải ánh mắt của cô thì trong lòng lộp bộp một cái.
Sao dáng vẻ của Hoài An lại giống như thiếu nữ đang mơ mộng vậy, chẳng lẽ hôm nay còn xảy ra chuyện gì khác nữa sao?
Bằng tốc độ ánh sáng, đột nhiên cô ấy nhớ đến một chuyện, giữ chặt lấy cổ tay của Bạch Hoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243799/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.