"Tổng giám đốc Hoắc, anh tìm tôi?" Triệu Khôi Vĩ đi tới, trông thấy sắc mặt trầm lạnh u ám của Hoắc Tùng Quân trong lòng liền vô thức run lên một cái.
Hoắc Tùng Quân giương mắt nhìn sang, ánh mắt khắc nghiệt: "Sau khi mẹ tôi rời khỏi công ty thì đã đi nơi nào?".
Triệu Khôi Vĩ vội vàng sai người điều tra một chút, rất nhanh liền nhận được hồi âm, anh ấy liền cẩn thận từng li từng tí liếc qua Hoắc Tùng Quân: "Tổng giám đốc Hoắc, dường như bà chủ đã cho người điều tra. được địa chỉ của cô Bạch, đã trực tiếp đến tìm, vừa rồi... vừa mới rời khỏi, nghe nói khi rời đi đã nổi giận đùng đùng."
Hoắc Tùng Quân bỗng nhiên nên một cái lên bàn, trực tiếp đứng lên, cầm lấy quần áo để trên ghế dựa rồi bước ra ngoài.
"Tổng giám đốc Hoắc, anh muốn đi đâu vậy, một lát nữa còn có cuộc họp" Triệu Khôi Vĩ vội vàng đuổi theo.
Hoắc Tùng Quân dừng bước, quay đầu liếc mắt nhìn anh ta: "Anh ở lại đây, thay tôi chủ trì cuộc họp, nếu có chuyện gì chờ tôi trở lại rồi xử lý
Nói xong anh cũng không quay đầu lại trực tiếp bỏ đi.
Chưa đến hai phút sau, Triệu Khôi Vĩ từ cửa sổ nhìn thấy tổng giám đốc Hoắc lái xe, dùng tốc độ cực nhanh rời đi.
Anh ấy thở dài, trong lòng đã hiểu rõ, còn có thể là ai có thể khiến cho tổng giám đốc Hoắc không tỉnh táo như thế nữa.
Vào lúc đi ngang qua bàn làm việc, anh ấy liền trông thấy cái bàn bằng gỗ thật bị lõm xuống dưới một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243793/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.