"Hoắc Tùng Quân, không, không cần anh." Bạch Hoài An vội vàng che chân lại, đồng thời đẩy vai Hoắc Tùng Quân.
Nhưng đối phương hoàn toàn không nhúc nhích, bắp thịt trên vai căng cứng khiến Bạch Hoài An đỏ mặt.
“Đừng nhúc nhích, anh đang kiểm tra vết thương ở chân của em” Hoắc Tùng Quân cúi đầu nghiêm túc, ngón tay mảnh khảnh chạm vào da mắt cá chân của cô.
Bàn tay to lớn giữ chặt ngón chân Bạch Hoài An cô, nhạy bén cảm nhận được được lòng bàn tay anh đang mát xa nhẹ nhàng.
Mặt cô biến sắc, lúng túng muốn nhấc chân còn lại lên, định đá anh ra.
Nhưng Hoắc Tùng Quân để mặc cho cô đá vào vai mình, nhân tiện cởi luôn chiếc giày còn lại và ôm hai chân cô vào trong vòng tay.
Anh đột nhiên ngẩng đầu, miệng nhoẻn cười: "Hoài An, thường ngày em sợ lạnh nhất. Hôm nay ăn mặc mỏng manh, chẳng trách chân lại lạnh thế này, để anh sưởi ấm giúp em".
Bạch Hoài An nghiến răng nghiến lợi, nhìn bộ dạng lưu manh của anh, bực bội nói: "Hoắc Tùng Quân, nếu anh dám cư xử không phải phép với tôi, là tôi hét lên đấy!"
"Em hét đi, dù sao cũng không có ai ở đây, vừa khéo cho em có thể luyện giọng, chưa biết chừng lại gọi được sói đến, đến lúc đó anh sẽ nhét em vào xe đưa về nhà"
Hoắc Tùng Quân thản nhiên như không. Bạch Hoài An bực bội tức giận: "Anh, anh là đồ vô liêm sỉ!"
Hoắc Tùng Quân dùng lòng bàn tay to mát xa chân cô, cảm giác được làn da lạnh lẽo đã trở nên ấm áp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243787/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.