An Bích Hà trợn to hai mắt, diễn tả chân thực thế nào gọi là “trợn mắt há mồm”. Cô ta quả thực không ngờ rằng Bạch Hoài An vậy mà sẽ nói ra những lời này.
Cầm tờ giấy ố vàng, ngón tay không ngừng siết chặt, gần như muốn bóp nát tờ giấy kia.
Bạch Hoài An cúi đầu cười nhẹ một tiếng: “Cho nên An Bích Hà, chiêu này của cô không uy hiếp được tôi. Thậm chí cho dù có ký tên tôi cũng có thể nói đó là do cô ngụy tạo”
“Không biết xấu hổ, quá không biết xấu hổ!” An Bích Hà tức đến khàn cả giọng.
Bạch Hoài An cắn chặt môi dưới, cười khẩy một tiếng: “Tôi nếu như thực sự không biết xấu hổ thì lúc đầu đã không đề cập đến chuyện ly hôn, cũng sẽ không rời bỏ vị trí mợ Hoắc, tôi sẽ mặt dày mày dặn mà đeo bám lấy Hoắc Tùng Quân, vậy thì nào còn việc gì cho cô nữa!”.
An Bích Hà thở dồn dập, cô ta và Hoắc Tùng Quân quen biết nhau nhiều năm như vậy, đương nhiên hiểu rõ được tính tình của anh. Chỉ sợ lúc đó Hoắc Tùng Quân chưa nhận ra được bản thân đã yêu Bạch Hoài An, nếu như cô không chủ động đề cập ly hôn thì Hoắc Tùng Quân cũng sẽ không ly hôn với cô.
“Chung Khánh Ngọc, cậu giữ chặt cô ta cho tớ, hôm nay tớ nhất định phải đánh con tiện nhận này!” Mu bàn tay của An Tiểu Nhiên nổi gân xanh, Chung Khánh Ngọc là tay sai trung thành của cô ta, liền đi tới muốn tóm lấy Bạch Hoài An.
Bạch Hoài An sớm đã có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243782/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.