An Bích Hà sửng sốt rồi cau mày nhìn Bạch Hoài An: “Cô Bạch, cô đừng thể hiện nữa. Cô thừa nhận ngay từ đầu thì vẫn còn cơ hội cho cô thay đổi. Còn nếu có nhất quyết không muốn nhận sai thì tôi cũng không làm gì được cô cả dù sao tôi cũng hết cách rồi”
“Cô đúng là một người thú vị. Mọi chuyện vẫn còn chưa rõ ràng mà bắt tôi phải vội vàng nhận lỗi” Bạch Hoài An cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai, khinh thường: “Tôi với cô là có quan hệ gì, tạm thời không nói đến chuyện tôi không hề làm sai, vậy dựa vào đâu mà cô giả vờ đứng lên xin lỗi thay cho tôi”.
“Cô... cô đúng là không biết tốt xấu, Bích Hà làm vậy rõ ràng là đang giúp cô!” Chung Khánh Ngọc tức giận nói rồi chỉ tay về phía cô.
Bạch Hoài An cau mày nhìn đầu ngón tay của cô ta, cô bẻ mạnh ngón tay của cô ta lên trên. Chung Khánh Ngọc đột nhiên hét lên: “Bạch Hoài An, cố định làm gì vậy?”
Sự chán ghét hiện lên trong mắt Bạch Hoài An: “Tôi đã nói rồi tôi rất ghét người ta chỉ tay vào mặt tôi. Lúc trước là An Bích Hà, bây giờ lại là cô. Chủ tớ hai người đúng là tâm ý tưởng thông, đến cả thói quen cũng giống hệt và đều là những người bất lịch sự”.
Chung Khánh Ngọc nghe đến từ “chủ tớ thì tức đến phát điển. Mặc dù cô ta luôn ở bên cạnh An Bích Hà nhưng hai từ “chủ tớ này đúng là thật sự rất quả đáng.
Hoắc Tùng Quân nhìn Bạch Hoài An làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243779/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.