“Có chuyện gì vậy?” Hoắc Tùng Quân nhìn những người đang hóng chuyện xung quanh bằng khuôn mặt không biểu cảm gì.
Đám đông cũng biết hai người đó chuẩn bị nói những chuyện mà bọn họ không thể nghe được nên nhanh chóng tản ra bốn phía. Chỉ còn hai người đứng trong một không gian rất lớn.
An Bích Hà hít vào một hơi, đúng là những chuyện sắp tới không thích hợp để người khác nghe thấy..
“Em đã suy nghĩ kỹ rồi, em sẽ không hủy hôn ước đầu. Cho dù anh có thích em hay không thì em cũng không hủy hôn ước. Em tin rằng chỉ cần chúng ta ở bên nhau, sớm muộn gì anh cũng thấy được điểm tốt của em. Em sẽ thích anh nhiều hơn nữa, trải qua ngày tháng em tinh mình có thể cảm hóa được anh”.
Đôi mắt hạnh của An Bích Hà vô cùng dịu dàng, cô ta nhìn Hoắc Tùng Quân đầy ngưỡng vọng, vẻ mặt cũng vô cùng kiên định.
Hoắc Tùng Quân cũng không ngờ An Bích Hà suy nghĩ một hồi rồi vẫn nói ra những lời như vậy, trong lòng anh không khỏi cảm thấy chán ghét.
“An Bích Hà, tôi đã nói rồi tôi không có tình cảm gì đặc biệt với cô hết. Đây không phải là vấn đề thời gian ngắn hay dài, không thích thì là không thích thôi.”
An Bích Hà cảm thấy không phục: “Vậy còn Bạch Hoài An thì sao, có phải lúc đầu anh cũng không thích cô ta nhưng cuối cùng sau ba năm sống khung với nhau, anh vẫn thích cô ta đúng không?”
Hoắc Tùng Quân ngây người, hàng lông mày dài rũ xuống, đường nét khuôn mặt dưới ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243777/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.