An Bích Hà đi vào trong biệt thự, vừa nhìn đã thấy Hoắc Tùng Quân đang đứng giữa đám động. Cô ta cười ngọt ngào rồi nhanh chóng đi về phía đó.
Người bên cạnh đang nói chuyện với Hoắc Tùng Quân nhìn thấy An Bích Hà đi sang cũng tinh ý để nhường chỗ.
Nụ cười trên mặt An Bích Hà càng ngọt ngào hơn. Cô ta đi tới bên cạnh Hoắc Tùng Quân và định khoác tay anh.
Ánh mắt của Hoắc Tùng Quân thâm trầm, anh hơi nghiêng người đi để lấy ly rượu trên khay của người phục vụ. Hành động đó đồng thời cũng để né tránh cánh tay của An Bích Hà..
Nụ cười trên mặt An Bích Hà đông cứng lại, thấy những người xung quanh không thấy được chuyện này thì mới yên tâm. “Tùng Quân, sao hôm nay anh không đi cùng em? Em tới nhà họ Hoắc tìm anh nhưng bác gái bảo anh đã đi rồi”
Hoắc Tùng Quận bình thản nhấp một ngụm rượu, giọng nói anh trầm thấp: “Xin lỗi, Lâm Bách Vĩ tìm tôi có chuyện.”
Rõ ràng Hoắc Tùng Quân chỉ đang trả lời cho có, An Bích Hà siết chặt bàn tay, cổ kìm chế cơn tức giận trong lòng.
“Hoắc Tùng Quân, anh có thể tôn trọng em một chút được không. Em là vợ chưa cưới của anh, anh không thể đối tốt với em một chút, thích em hơn một chút được sao?”
Nghe được câu này, Hoắc Tùng Quân quay đầu lại liếc nhìn An Bích Hà. Anh mặc một bộ vest, dáng người thẳng tắp, khuôn mặt anh tuấn, sống mũi cao, đồng tử nông, tất cả khiến anh trông có vẻ giản dị và đơn bạc.
“An Bích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243775/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.