Hoắc Tùng Quân nghe thấy ông nội nói vậy, một hợp uống cạn trà trong ly. Nếu như biết An Bích Hà ở chỗ này, dù có nói như thế nào anh cũng sẽ không trở lại chuyện này.
"Trà phải từ từ mà thưởng thức uống giống như cháu, chính là trâu nhai mẫu đơn, lãng phí cả loại trà thượng hạng".
Hoắc Tùng Quân cười một tiếng: "Cháu vốn dĩ là người tầm thường". Ông cụ Hoắc nhìn anh một cái, thu lại chiếc ly trước mặt anh.
Hoắc Tùng Quân nhìn bộ dáng hẹp hòi của ông nội, khẽ nói: "Sao ông nội lại đột nhiên trở về nhà, là sống ở trên. | núi không hài lòng sao ạ?".
"Là mẹ cháu cầu xin ông mấy ngày liền, cố ý để cho ông trở về" Ông cụ không hề giấu giếm, cũng không vòng vo mà nói thẳng: "Bà ấy để cho ông khuyên nhủ cháu, để cho cháu cùng cô gái nhà họ An kia kết hôn sớm một chút."
Hoắc Tùng Quân cười lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén: "Ông nội, trước đây cháu đã từng nói, chuyện kết hôn của cháu tự mình cháu có thể làm chủ"
“Phải, là cháu đã từng nói vậy.” Ông cụ ngẩng đầu lên, ông ấy đã lớn tuổi rồi, ánh mắt có chút đục ngầu, thế nhưng lúc nhìn người lại tràn đầy khí thế: "Gần đây cháu lại bắt đầu mất ngủ đúng không, ông thấy cháu gầy đi rất nhiều"
So với một năm trước, Hoắc Tùng Quân gầy đi quá nhiều, ngũ quan lạnh lùng lập thể, gầy tới mức thấy góc cạnh rõ ràng, nhìn có mấy phần phiền muộn, căn bản không có bộ dáng hăng hái như trước nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243769/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.