Không biết đã qua bao lâu, Bạch Hoài An mơ mơ màng màng tỉnh lại, một giọng nam khàn khàn khàn khàn truyền đến bên tai: "Cuối cùng cô cũng tỉnh lại".
Giọng nói này hoàn toàn xa lạ, Bạch Hoài An cảnh giác lùi lại phía sau: "Anh là ai, muốn làm gì tôi!"
Người đàn ông chiêm ngưỡng bộ dạng hoảng sợ kinh hãi của cô, trên khuôn mặt quyến rũ mê người không khỏi lưu luyến: "Khuôn mặt của cô Bạch thật sự là đẹp nhất, chẳng trách tổng giám đốc Hoắc điên đảo thần hồn đến vậy, nhưng thật đáng tiếc."
Anh ta nói xong đột nhiên bước tới, đè Bạch Hoài An xuống dưới: "Đáng tiếc, Hoắc Tùng Quân là người của tiểu thư nhà chúng tôi, cô gái cho ai không gả, cứ nhất thiết phải là Hoắc tùng Quân mới hciuj. Tiểu thư nhà tôi lại có tật xấu là tính tình hay nóng nảy. Để tránh những rắc rối sau này, đã kêu tôi đến giải quyết cô”.
Là An Bích Hà, anh ta là người của An Bích Hà!
Bắt cóc cô chính là người lúc trước theo dõi Hoắc Tùng Quân, chính là Lâm Kỳ!
Cô vùng vẫy trong tuyệt vọng, đập vào ngực Lâm Kỳ, cố gắng đẩy anh ta xuống, nhưng anh ta đã nắm lấy cổ tay cô.
"Cô Bạch, cô an phận một chút, chỉ cần cô hầu hạ tôi, tôi có thể làm cho cái chết của cô dễ dàng hơn".
Anh ta nhe răng cười, thả lỏng một tay cởi cúc áo của Bạch Hoài An, chạm vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, trong mắt hiện lên vẻ thèm muốn.
Bạch Hoài An dồn hết sức bình sinh, cắn mạnh vào ngón tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243762/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.