An Bích Hà bị cô bóp cổ, cô ta không thở kịp, mặt mày tím tái. "Cứu... cứu mạng.” Cô ta khản giọng gào thét, nhìn ra ngoài cửa, cuối cùng như nắng hạn gặp mưa rào, gặp được người muốn gặp. Hoắc Tùng Quân thấy Bạch Hoài An điên cuồng bóp cổ An Bích Hà, anh vội xông qua tách hai người ra. “Bạch Hoài An, bình tĩnh lại đi”. | Bạch Hoài An không phòng bị, lưng đập mạnh xuống bàn, đôi mắt đỏ hoe của cô nhìn về phía Hoắc Tùng Quân, giọng khàn khàn tuyệt vọng: “Hoắc Tùng Quân, tôi muốn giết cô ta, là cô ta hại chết mẹ tôi, là cô ta!”.
An Bích Hà sợ hãi núi phía sau Hoắc Tùng Quân, cô ta khóc lóc nhìn anh và lắc đầu: "Tùng Quân, em không có. Em nghe nói mẹ của cô Bạch qua đời nên muốn tới an ủi cô ấy. Nhưng cô ấy không nói lời nào mà xông qua bóp cổ em, còn vu khống em hại chết mẹ cô ấy nữa” | "Tùng Quân, nếu không phải anh tới kịp thời thì em đã bị cô ấy bóp cổ chết rồi. Em không thể lấy mạng của mình ra làm trò đùa đầu”
"Cô nói bậy!” Bạch Hoài An trước giờ chưa từng thấy người nào lật mặt nhanh như vậy, cô tức run cả người: "Hoắc Tùng Quân, | lúc nãy chính miệng cô ta nói với tôi, tối qua cô ta tới phòng bệnh của mẹ tôi, cố tình chọc tức mẹ tôi. Cô ta chính là hung thủ giết người!”
An Bích Hà đỏ mặt và tỏ ra ấm ức: “Em không có. Sức khoẻ em đang trong giai đoạn hồi phục, bố mẹ em cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1243759/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.