Thiên Chi cuối cùng cũng trong tình trạng lơ tơ mơ được Lãnh Phong mang về nhà. Bước qua phòng khách, anh mới nhớ là mẹ mình hiện tại đang ở nhà. Cũng không biết bà ấy lại đi đâu. Khẽ thở dài, anh bế cô lên phòng thay đồ. Hi vọng mẹ chồng con dâu không có quá nhiều thành kiến.
"Phong, con xuống đây nói chuyện với mẹ" Hiếm khi lão phu nhân có thể nói chuyện từ tốn như vậy, nhưng anh lại thấy có chuyện không ổn. Lão mẹ đang tức giận a.
"Ách... Mẹ có chuyện muốn phân phó" Anh chân chó chạy xuống lầu, châm trà rót nước đúng chuẩn con dâu thục nữ.
"Tiểu tử thối. Nói mẹ nghe, sao con gặp được con bé ấy?" lão mẹ lên tiếng, anh không thể trái lời.
"Con gặp cô ấy trong một lần đi uống cafe với Diễm" anh thật lòng khai báo.
"Lúc đó con bé đang làm gì?"
"Uống cafe với bạn" Anh nuốt nước bọt một cái. Không thể nói cô đi từ hôn giùm người ta. Dù sao lúc đó cô cũng có uống cafe....
"Tiểu tử thối. Sao mày không ngày nào cũng đi uống cafe để gặp con bé sớm hơn? Mẹ đây là đi tìm con bé đó hơn hai mươi năm rồi" Lão mẹ bỗng dưng phát bệnh làm anh giật bắn mình. Cái gì đang xảy ra vậy?
"Uhm?... Dì Vân?" Bất thình lình từ đằng sau vang lên giọng nói trong trẻo của thiếu nữ.
"Hàn Thiên Chi! Đi, cháu xuống đây cho dì xem cái nào. Chu choa, lâu lắm rồi mới gặp lại cháu" Lão mẹ thay đổi thái độ còn nhanh hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-lanh-lung-cua-ong-trum-hac-bach/1994764/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.