"..." Cô im lặng nhìn khuôn mặt đắc ý của hắn ngay trước mắt. Hắn cười nãy giờ muốn cứng miệng luôn nhưng lại không thấy cô nói gì. Quay người nhìn lại, nhân vật nữ chính chúng ta hiện tai đang đi ngắm hoa rồi. Khuôn mặt đang đắc ý bỗng chốc đen như đáy nồi. Phải nói là số anh khá nhọ đấy.
"Hàn Thiên Chi, nãy giờ em có nghe tôi nói gì không?" Từng câu từng chữ anh gằn thật chặt, có cảm tưởng như muốn nhai nát cô ấy.
"Hoa hôm nay rất đẹp" Cô hồn nhiên nhìn bình luận đó hoa trong tay... Dừng dừng, hắn hỏi cô cái gì ấy nhỉ???
"Lãnh Phong, anh không cần gằn từng câu từng chữ như vậy. Tôi nghe... Ngô..." chữ "rõ" còn chưa kịp thốt ra liền bị ngăn lại. Không phải chỉ như chuồn chuồn lướt nước như hồi nãy. Cái hôn này mang theo hàng ngàn hàng vạn câu nói, lại chứa đựng sự nhớ nhung kiềm nén mãnh liệt, hôn cho cô thần trí mơ hồ, cả người như vũng nước xuân tựa vào người anh.
"Anh nói lại. Hàn Thiên Chi, em cả đời cả kiếp này chỉ có thể là người của tôi. Vĩnh viễn chỉ có thể là người của tôi" Anh bực mình nhìn tiểu nhân nhi trong lòng. Cũng chỉ có như vậy thì anh mới có cảm giác là cô đang ở cạnh anh chứ không phải là giấc mơ.
"Ân..." Trong mơ hồ cô nghe thấy anh nói gì đó. Chỉ biết là nếu cô còn không đồng ý thì cái môi này của cô liền thảm.
"Coi như em thức thời" Anh hài lòng nhìn cô, bế bổng cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-lanh-lung-cua-ong-trum-hac-bach/1994760/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.