Trong khi đó, tại một nơi khác...
Cộc cộc cộc
"Chủ nhân, lão phu nhân đến"
"Tôi hiểu rồi"
Khẽ vặn mình mệt mỏi, anh bước xuống lầu. Trên ghế tràng kỉ là một mĩ phụ tao nhã cầm tách trà. Hai bên khóe mắt ẩn hiện những vết nhăn theo năm tháng. Đôi mắt thâm trầm lão luyện, toàn thân quý khí bức sợ nhân.
"Mẹ, người như thế nào lại tới đây?" Anh thở dài ngồi xuống ghế, nhìn vị mĩ phụ mà anh kêu là "mẹ" kia.
"Thằng nghịch tử kia, ta đây không thể tới chơi sao? Hừ, lão Vu nhà bên cạnh đã có cháu bồng rồi kìa, con á, hai mấy gần ba chục tuổi đầu rồi mà không có được lần nào dắt con gái về nhà. Trừ đứa bé năm xưa thì con còn vừa lòng ai không hả? Mẹ đây lao tâm khổ tứ nuôi con ăn học, mà lớn tới chừng này còn không cho mẹ đứa cháu để vui lòng. Mẹ còn...."
"Mẹ à, bữa nào con dẫn bạn gái về ra mắt mẹ là được chứ gì? Đến lúc đó cho dù mẹ muốn phản đối thì cũng muộn rồi"
"Hừ, bạn gái con thì cũng phải đàng hoàng gia giáo. Không hợp ý mẹ thì có chết cũng không đồng ý hai đứa kết hôn" Lão phu nhân giở tính trẻ con. Phải thôi. Thằng con bà đã lớn tuổi mà còn chưa có bóng hồng nào bên cạnh, có con hay không không quan trọng, bà chỉ sợ con bà bước vào con đường đi đến giới tính thứ ba thôi...
"Mẹ, không phải là lại muốn làm mai nữa chứ?" Hắn nhíu mày thầm hỏi. Mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-lanh-lung-cua-ong-trum-hac-bach/1994755/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.