"Phong, vào ăn sáng a" Cô nói vọng từ phòng bếp ra. Anh thấp thỏm nhìn quanh cái bếp. Xác định không có vật thể lạ nằm dưới sàn, anh mới yên tâm vào bếp. Bà xã của anh chắc chắn không bị thương, không cần đi lấy hộp y tế.
"Uhm.... Thật không biết anh thích ăn món gì nên em làm đại vài món. Ăn thử xem có hay không hợp khẩu vị?" Cô thấp thỏm nhìn anh gắp đồ ăn. Không quá khó ăn chớ? Đúng không? Hiển nhiên, cô cũng đã quên, với tay nghề nấu ăn đến nhà hàng năm sao trên thế giới tranh nhau dứ đầu mẻ trán như cô, hoàn toàn có thể tự tin về khoản này. Mà thôi, người ta yêu nên quên hết rồi, có ai nhớ cái kịch bản tui mất một tháng mới làm ra đâu. Haizzz
Gắp xong một miếng. Anh không tiếng động gắp thêm miếng nữa. Cứ như thế và tốc độ cứ tăng dần. Anh hiện tại cho người khác cái cảm giác đã lâu không được ăn, ăn hơn hổ đói. Chẳng mấy chốc cũng càn quét hơn 2/3 thức ăn trên bàn. Còn cô thì do bị ăn bơ nhiều quá nên xử lí bữa sáng lẹ rồi lên lầu. Bỏ mặc con hổ đói dưới kia càn quét.
Ngẩng mặt lên, xung quanh ngoại trừ đồ ăn cũng chỉ có đồ ăn. Không có bóng dáng mà anh hằng nhung nhớ đâu. Cũng phải nói. Người ta hỏi mà anh không trả lời, với tính cách của cô mà không bằm anh là may lắm rồi ấy ạ.
Ngơ ngác nhìn xung quanh hồi lâu, giật mình chạy lẹ lên lầu, đứng trước cánh cửa phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-lanh-lung-cua-ong-trum-hac-bach/1994744/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.