Sau khi đưa cô lên phòng, Đàm Linh Chi đảo mắt một vòng, chẳng thay đổi thứ gì cả!
- Em ở đây cho con ngủ đi, anh xuống dưới nói vài chuyện
Cố Minh Thiên nắm chặt bả vai cô ghì cả người xuống giường
- Cô gái lúc nãy...Là ai?
Đàm Linh Chi sực nhớ ra cô gái lúc nãy đứng gần đó, nước mắt đẫm cả khuôn mặt nhìn về hướng mình và hắn.
- Em không cần quan tâm đến cô ta, cứ ở yên trong phòng là được
- Vâng
Cố Minh Thiên hôn lên trán cô một cái, sau đó đi ra ngoài đóng cửa lại
Ngồi đối diện ba người phụ nữ, Cố Minh Thiên không chút lo lắng, Cố Phu Nhân thấy vậy liền hỏi
- Chuyện này là sao?
- Con vô tình gặp được cô ấy ở nơi con đi công tác, cô ấy không nhớ con, sau đó biết được nửa năm trước bị tai nạn mất trí nhớ. Hiện tại đã khôi phục, còn thằng bé Tiểu An là cháu nội của mẹ và cháu cố của bà, ba năm trước Linh Chi thoát được vụ cháy đó, cô ấy qua được bên đó là nhờ lên tạm một con tàu giao hàng, sau khi qua đó thì mới biết được là mang thai. Trong ba năm, một mình cô ấy nuôi dạy thằng bé!! Mẹ còn gì thắc mắc nữa không?
Cố Minh Thiên nhàn nhạt kể đầu đuôi câu chuyện, còn hỏi ngược lại bà có thắc mắc gì nữa không?
- Và con nói luôn, Minh An là con của con, không được ai nói gì đến thằng bé, Linh Chi là vợ của con, cũng mong mẹ bỏ đi cái hiềm khích và đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/446153/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.