Cả ngày hôm đấy, Đàm Linh Chi xin nghỉ làm một hôm, vì trong người có chút mệt. Sau khi đi ăn sáng với hắn về, Cố Minh Thiên theo cô về chung cư, Đàm Linh Chi vì bệnh do thời tiết thay đổi, nên cũng ngủ li bì, giữa trưa còn phát sốt, một tay hắn chăm sóc cô. Nhưng cũng phải phiền đến Tống Uy Vũ đến khám một chuyến.
Đến tận chiều, Đàm Linh Chi tỉnh giấc, đã là bốn giờ, đến giờ đón thằng bé Minh An rồi. Cô nhanh chóng, thay đồ rồi đón thằng bé về
Cạch
Mở cửa vào nhà, Đàm Linh Chi đã nghe thấy mùi thức ăn phát ra từ trong bếp, cô nhìn sang thì thấy hắn đang đứng loay hoay ở đó từ bao giờ, nhưng tại sao, hắn lại vào nhà cô được?
- Về rồi sao? Vốn định để em ngủ thêm một lát, anh sẽ đi rước Minh An, nhưng quên rằng giáo viên không biết mặt nên sẽ không cho rước.
Đàm Linh Chi vẫn còn đứng đó mê mẩn nhìn hắn mà không nghe thấy hắn đang nói gì, Cố Minh Thiên thấy không hồi đáp nên xoay người lại thấy cô đứng bất động ở đó nhìn mình.
- Anh đẹp trai lắm sao?
- Đẹp..đẹp cái đầu anh, tôi đi tắm cho Minh An
- Mẹ ơi, chú đó nà ai thế?
Thằng bé Minh An ngơ ngác hỏi, Đàm Linh Chi ngại quá hóa thẹn, cô liền nói
- Chú đó là baba của Tiểu An, nhưng rất xấu xa, dám cưỡng hôn mẹ
Đàm Linh Chi mặt mài đỏ lên, lườm hắn một cái rồi bế thằng bé đi. Tiểu An tuy không hiểu mẹ nói là gì, nhưng khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/446150/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.