Đến chiều, Linh Chi cùng Mộc Yến và Hàn Nguyên đi đến nhà trẻ đón thằng bé Minh An, thằng bé thấy mẹ thì rất vui mừng chạy tót lại ôm cổ mẹ. Bế cục bông trên tay, Đàm Linh Chi hí hửng hỏi.
- Sao nào? Hôm nay con đi học vui chứ?
- Vui ạ, vui nhắm
Minh An trả lời, khiến cả ba người đi trên đường đều cười rôm rả. Người cười tươi nhất, chắc có lẽ là mẹ nó.
Tống Uy Vũ, Cố Minh Thiên và Hà Lục Quân đang đi trên đường, tranh thủ dạo quanh thành phố này một chút, đang dừng đèn đỏ. Ánh mắt của Tống Uy Vũ đập vào người con gái đang bế thằng nhóc nhỏ đứng đối diện đường bên kia, anh ta có chút sửng sờ rồi lắp bắp nói
- Con..con bé đó, Linh..Linh Chi?
Hà Lục Quân và Cố Minh Thiên quay qua nhìn anh ta, Minh Thiên khó hiểu hỏi
- Cậu ngáo à? Linh Chi gì ở đây?
- Không..không, nhìn kìa
Cố Minh Thiên cùng với Hà Lục Quân nhìn theo hướng tay của Tống Uy Vũ chỉ, hắn lúc này sửng người. Chuyện quái gì thế này?
- Này, thằng bé đó, giống y hệt cậu lúc nhỏ
Hà Lục Quân ngỡ ngàng nói
- Cô..cô ấy
Trái tim Cố Minh Thiên thắt chặt lại, liệu đây có phải mơ không? Người con gái hắn yêu chết trong đám cháy đó, chính mắt hắn nhìn thấy mà, sao bây giờ lại đứng sừng sững ở đây thế này?
Cố Minh Thiên kích động muốn lao qua đó, may mắn thay là Uy Vũ và Lục Quân chụp lại kịp thời. Cả hai người họ nhìn nhau, chẳng phải từ lúc đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/446147/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.