Từ sau chuyện vụ nổ ở nhà hoang, Cố Minh Thiên như bị ám ảnh tâm lý, đã hai tháng rồi hắn cứ nhốt mình trong phòng, bản thân cứ ôm lấy hũ tro cốt của Linh Chi. Bản thân tiều tụy thấy rõ.
- Linh Chi, tại sao em đi mãi không về? Anh nhớ em lắm em biết không hả?
Cố Minh Thiên lại một lần nữa nhìn vào tấm ảnh cô rồi nói
Cạch
Cửa phòng mở ra, Uy Vũ cùng Lục Quân đi vào, cả hai nhìn hắn rồi nhìn nhau, đi đến nước này rồi thì phải làm cho tới cùng.
- Minh Thiên
Nghe thấy tên gọi mình, nhưng giọng nói đó không phải của Linh Chi, hắn liền nép vào một góc
Uy Vũ tiến gần hơn để nói chuyện với hắn.
- Minh Thiên, ngoan nhé, ba mẹ của Linh Chi muốn gặp cô ấy, Minh Thiên không thể giữ cô ấy như vậy được, Linh Chi sẽ không vui và sẽ rất buồn.
Uy Vũ như đang nói chuyện với một đứa trẻ mang thể xác người lớn
Cố Minh Thiên như hiểu được những gì anh ấy nói, cũng dần buông lỏng hũ tro cốt trong tay đưa cho Uy Vũ, hắn không muốn Linh Chi buồn càng không muốn cô không vui liền ngoan ngoãn đưa hũ tro cốt đó cho Uy Vũ.
Nhận lấy được hũ tro cốt liền đưa cho Lục Quân, bản thân lại tiếp tục dụ dỗ Minh Thiên
- Minh Thiên uống thuốc cho mau hết bệnh nhé?
- Không uống
Cố Minh Thiên lắc đầu từ chối
- Phải uống thì Linh Chi mới vui vẻ, nếu không uống Linh Chi sẽ giận đấy
Cố Minh Thiên nghe đến đây liền giật lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/446140/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.