Sau khi xong cuộc họp, hắn lập tức trở về nhà, bây giờ cũng đã 6 giờ chiều.
Về đến nhà
- Thiếu gia về rồi, cậu mau lên khuyên thiếu phu nhân từ lúc gặp phu nhân thì cô ấy đã không ra khỏi phòng nửa bước
- Chuyện như thế nào?
Cố Minh Thiên cau mày, hỏi với giọng đầy khó chịu bực tức
Quản gia Trình vì lo cho cô nên đã kể toàn bộ sự việc kể cả chuyện Mạn Thư Kỳ cầu xin cô rời xa hắn, đến chuyện mẹ hắn tát cô và dùng tiền muốn cô rời xa con trai bà.
Sau khi nghe xong chuyện lúc trưa, Cố Minh Thiên đã ngầm hiểu ra vấn đề, gật đầu rồi nhanh chóng lên phòng, vừa lên phòng nhìn sang cái tủ trước cửa, khay thức ăn đã nguội lạnh từ bao giờ, hắn khó chịu nhưng vẫn tiến tới nhẹ nhàng gõ cửa
Cốc..cốc..cốc
- Linh Chi, tôi về rồi, em đừng sợ! Mở cửa ra cho tôi được không?
Bên trong không phản hồi gì, là một sự im lặng bao trùm lấy không gian này, Cố Minh Thiên bắt đầu chuyển từ khó chịu sang thành lo lắng, hắn trấn an bản thân kêu thêm lần nữa
- Tiểu Chi ngoan, mở cửa ra cho tôi được không? Có tôi họ sẽ không làm gì em nữa...!
Vẫn không có phản hồi, hắn lo lắm rồi mới nhanh chóng sải bước xuống lầu, tự thân đi lấy chìa khóa dự phòng lên mở cửa.
Cạch
Vừa mở cửa bước vào, đập vào mắt hắn là Đàm Linh Chi bất tỉnh nhân sự đang nằm sõng soài dưới nền gạch lạnh lẽo kia, Cố Minh Thiên vừa hoảng vừa sợ, hắn lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/272180/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.