4 giờ sáng, vừa hạ cánh máy bay, ra khỏi cổng chờ, hắn đã thấy một chiếc xe màu đen đậu ngay trước cổng. Nhanh chóng lên xe rồi đi về nhà.
- Mừng thiếu gia trở về!!
Quản gia Trình niềm nở nói
- Ừ, cô ấy đã ngủ?
- Vâng, đã ngủ từ lâu rồi
Cố Minh Thiên nhận được câu trả lời, xách vali bước lên cầu thang, bác Trình biết đã hết nhiệm vụ nên đã tắt đèn đóm rồi vào ngủ.
Cạch
Mở cửa phòng ra, đập vào mắt hắn là thân hình nhỏ bé đang nằm ôm chiếc gối của mình, cái chân bó bột phải lót thêm một cái gối phía dưới. Để vali ở đó, hắn lột chiếc áo vest để lên ghế, gỡ bỏ cà vạt quăng sang một bên. Cởi hẳn hai núc áo ra, sắn tay áo lên đến cùi chỏ
Nhìn hắn bây giờ rất quyến rũ, Cố Minh Thiên nhẹ nhàng ngồi xuống xem xét cái chân của cô, nhìn có vẻ rất nghiêm trọng, lòng hắn bỗng dưng cảm thấy nặng nề. Nhìn cô ngủ say như vậy, có ý định trèo lên ngủ cùng, nhưng suy nghĩ lại thì vẫn nên đi tắm thì hơn.
Tiếng nước chảy xối xả trong phòng tắm, làm cho Đàm Linh Chi có chút mông lung, nhưng nghĩ chắc là nghe lầm nên cũng không muốn dậy để kiểm tra, vì tác dụng của thuốc khá mạnh nên hành cô mệt mỏi mấy ngày nay.
Lần này lại cảm giác thật hơn, một bên nệm đang lún xuống, cái gối của hắn cô đang ôm trong tay cũng được nhẹ nhàng lấy ra, rồi đến cảm giác ai đó bợ đầu mình lên lấy tay họ gối đầu mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/272176/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.