Sáng hôm sau
Khi hắn tỉnh dậy đã nhìn thấy Đàm Linh Chi vẫn nằm đó, nhưng đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Cố Minh Thiên hơi hoảng, hắn lập tức ngồi dậy.
- Xin lỗi, đêm hôm qua làm em sợ ro..
- Tôi ghét anh
Đàm Linh Chi chỉ nói gỏn gọn ba chữ, nước mắt cứ thế chảy xuống, chỉ sau một đêm mà cô thân tàn ma dại đến vậy, Cố Minh Thiên nhìn mà còn xót xa. Chẳng phải do anh gây ra sao?
- Cô người yêu của anh nói, sáng dậy nhớ nhắn tin cho cô ấy, là chị Thư Kỳ.
Đàm Linh Chi nói rồi kéo mền lên chùm hết cả người, cảm giác tuổi thân cứ thế ập đến, cô khóc nhưng cố gắng không phát ra tiếng
Cố Minh Thiên ngời ngợi hiểu ra mọi chuyện, Mạn Thư Kỳ cô được lắm. Hắn đứng dậy rồi nói.
- Xin lỗi em chuyện đêm hôm qua, tôi thật sự không kiểm soát được bản thân. Tôi hứa trong một tháng tới không động đến em, được chứ?
Không nhận được câu trả lời, Cố Minh Thiên có chút tức giận nhưng cũng không làm gì, bởi vì hắn biết đêm qua mình thật sự rất mạnh tay với cô.
Cố Minh Thiên vệ sinh cá nhân xong, liền lấy chiếc vali sắp đồ vào. Khi xuống nhà, hắn căn dặn bác quản gia sau đó là rời đi.
Đến gần trưa, Đàm Linh Chi mới chịu xuống nhà, bác Trình thấy cô như vậy không khỏi sốt ruột, bà liền hỏi
- Con sao vậy? Nhìn con trông mệt mỏi quá.
- Con không sao đâu bác, con hơi đói
- À được, bác dọn đồ ăn cho con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/272173/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.