Hôm nay lịch trình dày đặc nên Cố Minh Thiên rất bận rộn, càng không có thời gian gọi về nhà hỏi thăm tình hình người ở nhà.
Đến lúc hắn trở về nhà đã là 11 giờ đêm, trên người nồng nặc mùi rượu. Đàm Linh Chi thấy vậy chạy ra phụ trợ lý Tư một tay, tiện thể hỏi.
- Làm sao mà anh ta say bí tỉ thế này?
- Dạ, lúc chiều chủ tịch có cuộc khảo sát ở thành phố bên cạnh, lúc gặp đối tác có lỡ chén nên bây giờ mới như vậy.
Đàm Linh Chi không hỏi gì thêm liền cùng Tư Trí dìu hắn lên phòng.
Phịch
Thân hình to lớn nằm phịch xuống giường, cả hai người thở hỗn hển, trợ lý Tư rời đi. Cô tự mình cởi hai nút áo đầu của hắn ra, khuôn ngực săn chắc lộ rõ. Đàm Linh Chi hai má ửng đỏ liền nuốt một ngụm nước bọt.
Cố Minh Thiên không say đến mức không nhận thức được vấn đề, liền một tay kéo cô đè xuống người mình, nhanh chóng lật người Đàm Linh Chi xuống giường.
- A..anh làm gì vậy?
- Làm chuyện nên làm
Cố Minh Thiên phải gọi là rất tỉnh táo, hắn cuối xuống quặm lấy đôi môi đang hé mở ngọt ngào kia, cứ như vậy hắn mút lấy mút để đôi môi có chút dư vị mật ngọt của người con gái đang nằm dưới thân hắn. Đàm Linh Chi muốn kháng cự.
- Ưm, đừng..
Chút sức lực yếu ớt này sao có thể so được với người đàn ông đang ngự giữa thân mình, cô bất lực rồi.
Từng ngón tay của Cố Minh Thiên thành thạo cởi hết đồ trên người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ho-cua-co-tong/272169/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.