Ai mà ngờ được dưới bề ngoài xa hoa sạch sẽ này có cất giấu một hầm giam dơ bẩn khủng bố, không biết nơi đó đã từng nhốt bao nhiêu người, đã dính bao nhiêu máu tươi.
Chỉ cần nghĩ đến đó, da đầu Thịnh Hoàn Hoàn đã tê dại.
Bạch quản gia đưa bọn họ tới phòng khách, tự tay pha trà cho họ, một lát sau dì Hà bưng một bàn trái cây lên: “Đây là trái cây nhiệt đới vừa đến, đặc biệt thơm ngon ngon miệng, tôi đi bưng chút điểm †âm lên nữa.”
Thịnh Hoàn Hoàn gọi bà lại: “Dì Hà, không vội.”
Hiện tại họ có tâm tình uống trà ăn điểm tâm sao?
Dì Hà nói: “Không có việc gì thưa thiếu phu nhân, điểm tâm đã làm xong rồi, không vội ”
Bạch quản gia cười nói: “Bà ấy biết thiếu phu nhân sắp về thì sáng sớm đã dậy làm rồi.”
Thịnh Hoàn Hoàn nghe xong đặc biệt cảm kích, niềm vui sướng duy nhất sau khi cô gả vào Lăng Phủ là Bạch quản gia và dì Hà đều đối xử không tồi với cô, có hai ông bà dồn ép, người hầu phía dưới mới không dám bất kính với cô.
Cô thật lòng nói với dì Hà: “Cảm ơn dì Hà.”
Dì Hà sợ hãi: “Thiếu phu nhân thích tay nghề của tôi là vinh hạnh cho tôi, bộ xương già này thường xuyên nhàn rỗi, nên hoạt động nhiều một chút, thiếu phu nhân muốn ăn liền có, tôi lập tức đi lấy:
Ánh mắt Thịnh lão thái thái luôn đuổi theo. bóng dáng dì Hà, rất nhanh dì Hà đã bưng điểm tâm trở lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu/3671196/chuong-311.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.