Chương 439
Nhưng Thịnh Hoàn Hoàn lại cười: “Anh nghe đi, không có tiếng vọng.”
Cô không nói sai, lần này thật sự không có tiếng vọng.
Da Thịnh Hoàn Hoàn rất non mịn, vừa đập một cái đã rách da, có chút tơ máu chảy ra.
Lăng Tiêu nhìn cái trán sưng đỏ của Thịnh Hoàn Hoàn, tức đến mức muốn gõ đầu cô ra xem trong đó có đậu hủ không.
Thịnh Hoàn Hoàn như không cảm giác được đau đớn, tiếp tục nói với Lăng Tiêu: “Ngày đó tôi nghe có người gọi tên tôi, Thịnh Hoàn Hoàn Thịnh Hoàn Hoàn hết lần này đến lần khác, giống như ngay ở bên tai tôi.”
Lăng Tiêu cắn răng: “Nhất định là cô sợ quá nên sinh ra ảo giác.”
Thịnh Hoàn Hoàn không hy vọng xa vời Lăng Tiêu tin tưởng mình, cô đẩy cửa gian hầm kia ra rồi đi vào: “Lăng Tiêu, anh xem hầm giam này nhỏ biết bao, chỉ có một cái giường sắt, nhưng nó đã trở thành ám ảnh trong lòng tôi, cả đời cũng không cách nào xóa đi được.”
Cách từng thanh sắt, Thịnh Hoàn Hoàn đứng ở hầm giam, nhìn Lăng Tiêu ở bên ngoài mà không khỏi cảm thấy bi thương cho mình, đến nay cô vẫn cảm thấy mình vẫn bị nhốt trong căn hầm này, nuốt hận, nhưng không làm được gì.
Lăng Tiêu trầm mặc nhìn cô, trên mặt không có biểu cảm gì, làm người ta không nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hắn.
Một lát sau, Thịnh Hoàn Hoàn đi ra từ hầm giam, lướt qua Lăng Tiêu rồi đi vào thang máy: “Trở về đi, qua đêm nay tôi sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879991/chuong-439.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.