Bạch quản gia ho nhẹ một tiếng: “Thịnh phu nhân bảo ngài làm.”
Thiếu gia, nếu quyết định chịu thua thì phải thể hiện thành ý!
Lăng Tiêu tức giận trừng ông một cái, nhiệt độ quanh người cũng giảm xuống mấy độ, một lát sau mới đứng lên, đi lên trên lầu.
Nhìn bóng dáng của Lăng Tiêu, trong lòng Bạch quản gia rất vui mừng, hy vọng lần này thiếu gia có thể bình tĩnh nói chuyện với thiếu phu nhân.
Lăng Tiêu đi lên lầu, đẩy cửa phòng Thịnh Hoàn Hoàn ra.
Thịnh Hoàn Hoàn vừa tắm rửa xong đi ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy gương mặt anh tuấn của Lăng Tiêu thì sắc mặt bất giác trầm xuống: Không phải hắn đi rồi sao, vì sao còn ở đây?
Lăng Tiêu thấy trên người Thịnh Hoàn Hoàn chỉ bọc một cái áo tắm thì nhíu mày lại, trở tay đóng cửa rồi đi qua chỗ cô.
Sau khi Thịnh Hoàn Hoàn ngơ người một lát thì lựa chọn làm lơ hắn, lấy quần áo để thay ra từ tủ, kéo áo tắm trên người xuống ngay trước mặt Lăng Tiêu rồi mặc vào từng cái.
Lăng Tiêu thâm trầm nhìn, cô có ý gì?
Sau khi mặc quần lót vào, Thịnh Hoàn Hoàn cầm lấy cái váy tròng lên, lúc này Lăng Tiêu bắt lấy tay cô, ấn cô ngồi ở mép giường, chỉ vào vết bầm tím doạ người trên đầu gối cô mà hỏi: “Chuyện gì đây?”
Da Thịnh Hoàn Hoàn trắng nõn tinh tế, vết bầm tím trên đầu gối cô như một vết mực dính trên mảnh ngọc tốt nhất, đặc biệt chói mắt, làm người ta đau lòng tiếc hận.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879903/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.