Rốt cuộc cũng thành công thoát khỏi Triệu Giai Ca và Lam Tiếu, tâm tình của Thịnh Hoàn Hoàn thực không tồi, bàn tay mảnh khảnh nhẹ nhàng gõ tay lái: “Nếu muốn diễn thì đương nhiên phải diễn tới cùng, nếu không đêm nay chúng ta đừng mơ thoát khỏi họ.”
Lăng Kha “Chậc chậc” hai tiếng: “Triệu Giai Ca nhất định không ngờ cô ta vốn định điều tra rõ thực lực của cậu, đáng tiếc chẳng những không thành công, ngược lại còn để lộ hết khả năng của mình trước mặt chúng ta, bị chúng ta chơi nửa giờ.”
Nói xong, cô ấy còn cảm thán: “Hoàn Hoàn, cậu có cảm thấy hiện tại chúng ta càng ngày càng hư không?”
Thịnh Hoàn Hoàn rất phối hợp mà hỏi lại: “Có sao?”
Lăng Kha cười thật ngây ngơ vô tội: “Đương nhiên là không, họ đáng đời thôi.”
Nam Tầm cười cười: “Em nên đổi góc độ để xem xét, là họ lãng phí hơn nửa giờ của chúng ta.”
Lăng Kha: “Bingo, cho nên em mới nói đáng đời họ bị chơi.”
Phía trước xuất hiện nhánh giao lộ, Thịnh Hoàn Hoàn hỏi Nam Tầm: “Đường nào đây chị.”
Nam Tầm: “Lên đường số ba.”
Các cô đều rất quen thuộc với đường băng này, đường số ba là đường khó chạy nhất, có rất nhiều cua quẹo loanh quanh lòng vòng, thử thách năng lực ứng biến của tài xế, chỉ cần chạy một vòng đã làm người ta chảy mồ hôi đầy đầu, tay đua bình thường sẽ không chạy đường này.
Hiện tại lại là buổi tối, thị lực sẽ bị ảnh hưởng, càng không ai chọn nó.
Là tay đua đều biết, mỗi một cua quẹo đều là một cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879895/chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.