“Tôi và anh ta thật sự không có quan hệ…”
“Được rồi.” Cảnh sát cắt ngang lời Nam Tầm giải thích, chỉ vào ví tiền tiếp tục giáo dục Nam Tầm: “Hiện tại cậu ta đã dọn đến phòng khác rồi, nếu cô còn muốn ở bên cậu ta thì bớt giận mà cho một cơ hội đi, đừng tùy hứng nữa!”
Sau đó ông lại nhìn về phía Diệp Sâm, dặn dò thấm thía: “Còn cậu, đừng chỉ lo làm việc xem nhẹ bạn gái.”
Diệp Sâm ngẩng đầu, đẩy đẩy mắt kính trên mặt, bất đắc dĩ giải thích với cảnh sát: “Tôi sợ tôi không tìm chút chuyện để làm thì sẽ nhịn không được cãi vã tiếp.”
Cô nhìn xem, người đàn ông chững chạc bao dung biết bao, còn đẹp trai, khí chất cũng tốt, có chỗ nào giống biến thái?
Nếu ông có con rể như thế thì nằm mơ cũng cười.
Người trẻ tuổi hiện tại thật không biết quý trọng!
Chú cảnh sát quay đầu lại khuyên bảo Nam Tầm một hồi rồi dẫn cấp dưới trẻ tuổi đi rồi, trước khi rời đi còn không quên răn dạy Nam Tầm: “Về sau đừng báo cảnh sát bậy bạ nữa, cô làm vậy là lãng phí cảnh lực, là phạm pháp biết không?”
Lúc đi, ông còn săn sóc đóng cửa cho bọn họ.
Mặt Nam Tầm xanh mét, mấy cảnh sát này mù sao, hiện tại cô giống tình nhân đang cãi nhau giẫn dỗi bạn trai sao?
Lúc này Diệp Sâm đang đeo mắt kính tơ vàng, trên đùi đặt notebook, ra vẻ ‘Đường đường chính chính’ mà ngồi trên sô pha, bình tĩnh chững chạc mà xử lý công việc.
Nam Tầm tức đến mặt trắng bệch, bực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879885/chuong-332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.