“Tôi cũng cảm thấy Thịnh Hoàn Hoàn thua xa Triệu Giai Ca, Thịnh Hoàn Hoàn chỉ làm người ta cảm thấy đẹp mắt, không thể đánh vào lòng người như Triệu Giai Ca.”
Có người nhịn không được đứng ra nói cho Thịnh Hoàn Hoàn: “Tôi học vũ đạo mười mấy năm, tôi cảm thấy Thịnh Hoàn Hoàn nhảy tốt hơn Triệu Giai Ca.”
“Tôi là người dạy múa cổ điển, tôi cũng cảm thấy khí chất và nhịp phách của Thịnh Hoàn Hoàn tốt hơn Triệu Giai Ca, tôi không thấy Thịnh Hoàn Hoàn phù phiếm, cũng không cảm nhận được cái gọi là yên lặng và linh khí trên người Triệu Giai Ca.”
“Nói thật, bản lĩnh của Triệu Giai Ca chưa chắc vững bằng Thịnh Hoàn Hoàn, chắc Thịnh Hoàn Hoàn đã một thời gian không luyện tập, nhưng cô ấy thật là sinh ra để múa, nhất cử nhất động đều uyển chuyển nhẹ nhàng tao nhã, người khác không thể phục chế khí chất và cái thần này.”
“Đúng rồi, Văn Phương là sư phụ của Triệu Giai Ca thì phải, nói chuyện đương nhiên phải hướng về Triệu Giai Ca rồi!”
Văn Phương có chút phẫn nộ: “Các người đang nghi ngờ ánh mắt của tôi sao, tôi không nhìn nhận rõ nghệ thuật vũ đạo hơn các người à?”
Cuộc thi nhảy còn đang tiếp diễn, Thịnh Hoàn Hoàn càng nhảy càng trôi chảy, dân học vũ đạo chuyên nghiệp trên livestream nhìn ra được kiến thức của cô rất vững chắc, có lẽ trước kia cũng từng luyện tập, nhảy đến giữa bài thì sự chênh lệch giữa Triệu Giai Ca và Thịnh Hoàn Hoàn bắt đầu rõ ràng.
Nhưng Văn Phương đã nói những lời đó, không người chuyên nghiệp nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879870/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.