Bạch Sương chân tay luống cuống nhìn về phía Trần Phỉ Phỉ: “Phỉ Phỉ, làm sao bây giờ?”
Bạch Sương là chó cậy thế chủ, lúc này đương nhiên kẹp chặt cái đuôi làm người, sợ không cẩn thận một cái sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng, Lam Tiếu chính là vết xe đổ.
Trần Phỉ Phỉ nhìn Thịnh Hoàn Hoàn thản nhiên ung dung như vậy thì trong lòng rất nghi hoặc, trên tay cô thực sự có ghi chép trên mạng của mình sao?
Mặc kệ thế nào, lúc này cô ta tuyệt đối không thể nhận thua, vì thế Trần Phỉ Phỉ hất mặt lên, lớn tiếng nói: “Sợ cái gì, tôi không làm chuyện trái với lương tâm, tôi đi với cảnh sát là được.”
Nói xong, Trần Phỉ Phỉ đứng lên, đi về hướng cảnh sát.
Bạch Sương do dự một lát, sau đó cũng đi theo.
Trần Do Mỹ lập tức nói: “Chị họ, em sẽ liên hệ với chú.”
Ngụ ý là bảo Trần Phỉ Phỉ yên tâm, cô và Trần Văn Huy sẽ nghĩ cách dùng mối quan hệ, mau chóng giúp cô ta ra khỏi cục cảnh sát.
Trần Phỉ Phỉ gật đầu, tự nhiên hào phóng mà nói: “Nói cho ba chị là đừng lo lắng, rất nhanh chị sẽ trở về.”
Hiên ngang như thế cứ như thật sự chưa làm cái gì.
Thịnh Hoàn Hoàn lập tức vạch trần trò xiếc của họ: “Chỉ sợ trong thời gian ngắn cô đi ra không được, bảo ba cô đừng uổng công phí sức, nếu cô còn muốn tham gia thi đấu thì nên nghĩ cách làm sao bình ổn lửa giận trong lòng tôi, có lẽ tôi sẽ suy xét huỷ việc báo án.”
Mặt Trần Phỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879859/chuong-306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.