Giọng Cố Nam Thành lại vang lên lần nữa, đinh tai nhức óc: “Lăng Kha, đây là cơ hội cuối cùng của cô.
”
Lăng Kha không muốn liên lụy ai cả, đưa tay kéo Thịnh Hoàn Hoàn đang chắn trước mặt cô ra, khinh thường mà nhìn Cố Nam Thành: “Anh cứ việc thử xem.
”
Cố Nam Thành nghĩ tập đoàn Lăng An dễ ức hiếp à, gã có thể tùy ý làm khó dễ sao?
Lúc này Thịnh Hoàn Hoàn đương nhiên phải đứng ra chống lưng cho Lăng Kha: “Nói rất đúng, Thịnh Thế sẽ cùng tồn tại với Lăng An.
”
Lăng Kha cũng giống như Thịnh Hoàn Hoàn, trong lòng xem thường Cố Nam Thành, sau khi ly hôn với Nam Tầm, Cố Nam Thành càng làm người ta chán ghét! Trước kia là mắt bị che, hiện tại là hoàn toàn mù.
Cố Nam Thành cười lạnh một tiếng, ánh mắt chuyển qua Thịnh Hoàn Hoàn, trào phúng cười nói: “Thịnh Thế? Cô xác định hiện tại mình làm được chủ?”
Cố Nam Thành đang châm chọc tình cảnh hiện giờ gian nan của Thịnh Hoàn Hoàn, còn không biết lượng sức mà muốn ra mặt cho Lăng Kha.
Lúc này Đường Nguyên Minh mở miệng: “Có câu ‘Cái bụng của Tể tướng rộng đến mức có thể chèo thuyền’, Cố tổng cần gì tính toán chi li với một cô gái, truyền ra không sợ người khác chê cười à.
”
Cố Nam Thành lạnh lẽo liếc nhìn anh một cái, nhưng cũng không so đo, chính xác mà nói, gã biết trêu chọc Đường gia là lựa chọn không sáng suốt.
Ánh mắt gã lại nhìn về hướng Lăng Kha, sắc mặt âm trầm đến dọa người: “Lăng Kha, đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879855/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.