Lam Nhan biết Lăng Tiêu muốn điều tra Ôn Bích, cho nên sau khi ra khỏi bệnh viện đã lập tức liên hệ với Ôn Bích, nghe thấy giọng nói của cô, cô ta mới nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng khi cô ta trở lại Lăng Phủ thì không khí lại hoàn toàn thay đổi.
Những người hầu lần nào cũng nhiệt tình chào hỏi, hiện giờ nhìn thấy cô ta liền tránh né, phòng khách to lớn lập tức không còn bóng người.
Lam Nhan biết đã xảy ra chuyện!
Cô ta lập tức lấy điện thoại ra, muốn gọi cho Ôn Bích, lúc này Bạch quản gia đã dẫn hai vệ sĩ đi tới: “Lam tiểu thư muốn gọi cho ai, nếu là Ôn Bích thì không cần làm điều thừa.
”
Lam Nhan buông điện thoại xuống, tức giận nhìn Bạch quản gia: “Bạch quản gia, ông nói vậy là có ý gì, tôi nghe không hiểu.
”
Bạch quản gia cười cười: “Dù cô thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu cũng chẳng sao cả, thiếu gia đang chờ cô ở phòng sách.
”
Bạch quản gia nghiêng người nhường đường cho cô ta: “Lam tiểu thư, mời đi!”
Lam Nhan nắm chặt di động, âm trầm nhìn đảo qua gương mặt Bạch quản gia rồi đứng thẳng lưng đi nhanh về phía trước.
Phòng sách này không phải là cái trong phòng ngủ chính, mà là phòng sách lớn của Lăng Phủ, trong đó có rất nhiều sách và đồ cổ tranh chữ, trừ chúng ra còn có một loạt quầy rượu, trên quầy đặt đầy các loại rượu nổi tiếng đến từ các nơi trên thế giới.
Lúc này Lăng Tiêu đang ngồi trên chiếc ghế da bên quầy rượu, ngón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879848/chuong-295.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.