Vệ sĩ bên ngoài nghe tiếng thì đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Lăng Hoa Thanh tỏa ra sát khí, hai mắt đầy tơ máu tức giận trừng Lam Nhan, giống như sát nhân cuồng loạn đi ra từ địa ngục.
Mà Lam Nhan bên mép giường đã sợ tới mức biến sắc.
Vệ sĩ đi đầu lập tức nhìn về hướng Lam Nhan, giây tiếp theo đã giơ tay bóp lấy cổ cô ta rồi ấn mạnh vào tường.
Tất cả xảy ra quá nhanh, Lam Nhan chỉ cảm thấy trước mắt nhoáng lên, bản thân đã bị người ta bóp chặt cổ, ấn vào tường.
Lam Nhan cảm thấy xương cốt toàn thân sắp tan rã ra, cô ta bắt lấy tay vệ sĩ muốn tránh thoát, nước mắt ứa ra từ hốc mắt: “Buông … Buông tôi ra! ”
Cô ta cảm thấy cổ họng sắp bị bóp nát.
Tránh né không có kết quả, Lam Nhan xin giúp đỡ mà nhìn về hướng Lăng Hoa Thanh: “Bác … Bác trai! ”
Lăng Hoa Thanh đã khôi phục bình tĩnh, tơ máu trong mắt cũng tan đi, cứ như cảnh vừa rồi chưa bao giờ xảy ra, ông ta nhìn vệ sĩ và nói: “Hà Vinh, buông cô ta ra.
”
Lam Nhan cảm giác cổ mình được thả ra, cuối cùng cũng sống lại.
Tiếp theo Lăng Hoa Thanh phất phất tay với Hà Vinh và mấy vệ sĩ: “Các người đi ra ngoài trước đi!”
“Thưa vâng.
” Hà Vinh cung kính cúi chào Lăng Hoa Thanh, sau đó cảnh cáo liếc nhìn Lam Nhan một cái rồi mới rời khỏi phòng bệnh.
Lam Nhan ho khan rất lâu mới dịu lại, cổ bị bóp đỏ bừng, mặt cũng đỏ lên, cô ta vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879846/chuong-293.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.