“Cảm ơn anh!”
Sao Thịnh Hoàn Hoàn lại không biết anh đang an ủi mình?
Giọng Đường Nguyên Minh chậm lại, trầm thấp thong thả đặc biệt dễ nghe: “Hoàn Hoàn, đây là chuyện của hai chúng ta, em không cần nói cảm ơn, em tính xử lý Lam Tiếu kia như thế nào?”
Thịnh Hoàn Hoàn im lặng: “Em phải suy nghĩ đã.
”
“Phải làm cô ta nhớ đời, còn hai người bịa đặt kia nữa, đừng dễ dàng buông tha cho họ.
” Giọng Đường Nguyên Minh có thêm một tia lạnh lẽo, sau đó lại dịu lại: “Đừng sợ, yên tâm mà đi làm, xảy ra chuyện gì anh Minh chống lưng cho em.
”
Không biết vì sao lúc này Thịnh Hoàn Hoàn lại nhớ tới Lăng Tiêu, hình như hắn cũng từng nói với cô những lời này.
Chỉ là khi nào nói, cụ thể là vì chuyện gì, cô đã không nhớ nổi nữa!
“Hoàn Hoàn?” Đường Nguyên Minh kêu lên một tiếng: “Nếu em không biết nên xử lý thế nào, không ngại cứ giao cho anh.
”
Thịnh Hoàn Hoàn tỉnh táo lại: “Không, em biết nên làm sao, anh Minh yên tâm, họ dám kéo anh vào chuyện này, em sẽ không buông tha cho họ.
”
“Được.
” Đường Nguyên Minh lại nói: “Buổi tối chúng ta cùng ăn cơm không?”
Thịnh Hoàn Hoàn không chút suy nghĩ mà từ chối: “Xin lỗi, tối nay em phải đến bệnh viện một chuyến, có chuyện gì ngày mai bàn lại được chứ?”
“Được, buổi tối gặp.
”
Được? Buổi tối gặp?
Anh nghe lầm sao, cô nói cô phải đi bệnh viện!
Thịnh Hoàn Hoàn còn chưa kịp đáp lại thì Đường Nguyên Minh đã tắt máy, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879842/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.