“Tôi thấy Lăng tổng không bỏ được thôi.
”
Đường Nguyên Minh bậc lửa châm điếu thuốc rồi hút, miệng chậm rãi phun ra một vòng khói trắng, gương mặt anh tuấn sau sương khói lộ ra vẻ lười biếng, lại mang theo vài phần tà ác: “Nếu Lăng tổng buông tay được thật thì tôi cũng muốn nhận lấy tên phiền phức Mộ Tư này.
”
Dù sao lần này Mộ Tư bị thương vì cứu Thịnh Hoàn Hoàn, nếu hai chân Mộ Tư thật sự bị phế đi thì trong lòng con bé nhất định không bỏ xuống được, đây là chuyện anh không cho phép.
Dừng một chút, sau đó Đường Nguyên Minh lại cười nói: “Lăng tổng, chúng ta quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, tôi chưa bao giờ hy vọng đối đầu với anh, nếu Lăng tổng có thể sảng khoái buông tay thì tôi sẽ cho Lăng tổng một ít bồi thường nhằm biểu đạt xin lỗi.
”
Buông tay là chỉ trả tự do cho Thịnh Hoàn Hoàn.
Nếu Lăng Tiêu có thể ly hôn với Thịnh Hoàn Hoàn, Đường Nguyên Minh sẽ xin lỗi và bồi thường cho Lăng Tiêu vì chuyện tai nạn xe trước đó.
“Nếu là chuyện này thì tôi và Đường thiếu không có gì để nói, từ trước đến nay tôi luôn làm việc theo sở thích, không vì ích lợi không nể tình, chỉ vì vui vẻ.
” Lăng Tiêu xoay người, ánh mắt sắc bén nhìn về hướng Đường Nguyên Minh: “Huống chi Hoa Hạ chúng ta có câu ngạn ngữ, gọi là ‘Có qua có lại’, nếu Đường thiếu tặng tôi món quà lớn như vậy thì đương nhiên tôi không lý nào để anh tay không trở về, không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879830/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.