“Tiểu thư.
” Thang Nguỵ thấy vậy tình cảnh này thì biến sắc, lập tức đi xuống xe, chỉ vào Mộ Thành Chu mà nói: “Mộ Thành Chu, ông muốn làm gì, thả tiểu thư của chúng tôi.
”
Bởi vì Thịnh Hoàn Hoàn bị Mộ Thành Chu chỉa súng vào đầu, Thang Nguỵ không dám tới gần bọn họ, lúc này đã là đêm khuya, bốn phía không có bóng người.
Thang Nguỵ chỉ có thể khuyên Mộ Thành Chu đừng xúc động: “Mộ Thành Chu, có chuyện gì từ từ nói, kẻ thù của ông là Mộ Tư, không phải tiểu thư chúng tôi, vất vả lắm ông mới chạy khỏi tù! ”
“Ồn ào.
” Mộ Thành Chu không có hứng thú nghe Thang Nguỵ dong dài, dùng một tay bóp lấy cổ Thịnh Hoàn Hoàn, họng súng chỉa vào Thang Ngụy, không chút do dự mà bắn một phát.
“Phanh!”
“Đừng! ”
Tiếng súng và tiếng thét chói tai của Thịnh Hoàn Hoàn gần như vang lên cùng một lúc.
Trên người Thang Nguỵ trúng đạn, máu thấm ra từ bụng ông, rất nhanh đã làm đỏ cả áo, thân thể cao lớn cường tráng của ông ta chậm rãi ngã xuống mặt đất.
“Thang Nguỵ.
” Mặt Thịnh Hoàn Hoàn trắng bệch, nhìn máu trên người Thang Nguỵ mà sau lưng phát lạnh, phẫn nộ chất vấn Mộ Thành Chu: “Vì sao ông lại giết ông ấy, ông muốn làm gì tôi thì tôi phối hợp là được, vì sao lại giết ông ấy.
”
Mộ Thành Chu chỉa họng súng lạnh lẽo vào huyệt thái dương của Thịnh Hoàn Hoàn như một ác ma khủng bố, đầy mặt gân xanh: “Không giết ông ta, chẳng lẽ giữ đó để ông ta đi báo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879808/chuong-255.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.