Nói xong, mẹ Tuấn Tài lôi kéo Thịnh Hoàn Hoàn ngồi xuống, đặc biệt nhiệt tình đổ ly trà cho cô, sau đó nhìn chằm chằm Thịnh Hoàn Hoàn, càng xem càng cảm thấy vừa lòng: “Bé con, cháu ngồi trước, dì đi rửa chút hoa quả cho cháu ăn.”
Tiếp theo bà đứng lên, vui mừng mà hô về hướng phòng đối diện: “Bạn già mau ra đây, trong nhà có khách.”
“Dì, không cần phiền phức như thế, công ty cháu còn có việc, phải đi về ngay.”
Ánh mắt Tương Tuấn Tài như hận không thể xé xác cô, huống chi mẹ anh có vẻ có hiểu lầm gì về cô, Thịnh Hoàn Hoàn biết ở lại chỉ chọc Tương Tuấn Tài càng phản cảm, càng không thể tâm bình khí hòa nói chuyện với cô.
“Phải đi ngay sao?” Thấy Thịnh Hoàn Hoàn đứng lên, mẹ Tuấn Tài vội vàng dừng bước, quay ngược trở về, lại mắng Tuấn Tài một trận: “Con trừng lớn mắt như vậy làm gì, xem doạ con gái người ta rồi kìa.”
Bà quay đầu lại cười thật tươi với Thịnh Hoàn Hoàn: “Bé con đừng sợ, Tuấn Tài là đồ đầu gỗ, trong mắt chỉ có công việc, bằng không cũng không lẻ bóng đến bây giờ.
Nhưng đây cũng là ưu điểm của nó, không có tâm địa gian xảo, sẽ không đi ra ngoài ăn chơi đàng điếm.”
Lúc này ba Tuấn Tài cũng đi ra, thấy Thịnh Hoàn Hoàn thì vẻ mặt mừng rỡ kia nhìn y chang mẹ Tuấn Tài: “Bé con là người ở đâu, là đồng nghiệp của Tuấn Tài chúng tôi sao?”
Thịnh Hoàn Hoàn: “...”
Ngày thường trừ làm việc ra, chẳng lẽ Tương Tuấn Tài không có giao tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879806/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.