Tích Nhi nhìn Lăng Tiêu, nụ cười trên khóe miệng từ từ biến mất, miệng mếu máo, nước mắt rơi xuống từng giọt.
Lăng lão thái thái lập tức đau lòng hỏng rồi: “Xảy ra chuyện gì, bảo bối, đừng khóc, đừng khóc...”
Càng an ủi nước mắt của Tích Nhi càng như vỡ đê, muốn ngăn cũng ngăn không được, cô bất lực lại tủi thân mà nói: “Bà nội, anh hai không thích con.”
Trong thế giới của Tích Nhi luôn chỉ có dì Hà, hiện giờ có thêm anh hai và bà nội, trong lòng vui vẻ biết chừng nào, đặc biệt cô phát hiện anh hai trông đẹp như vậy, cô thật quá vui mừng.
Trước kia chỉ xem ảnh chụp, trong ảnh không đẹp bằng người thật!
Nhưng anh hai hung dữ quá, có phải anh không thích Tích Nhi hay không?
Lăng Tiêu tự động mang uy nghiêm, khi không cười không giận đã uy, Tích Nhi đâu chịu đựng được, vừa sợ hãi vừa thương tâm mà khóc.
“Không có, không có, sao anh hai lại không thích Tích Nhi chứ, anh hai thích Tích Nhi.” Lăng lão thái thái chân tay luống cuống mà an ủi, cuối cùng trút hết tức giận lên người Lăng Tiêu: “Đều tại con, cả ngày lạnh mặt không cười một cái, xem con làm em gái sợ tới mức nào rồi!”
Lăng Tiêu vô tội nằm cũng trúng đạn: “...”
Mới bắt đầu đã mách lẻo, về sau còn tới mức nào?
Xem ra sau này đứa em gái này sẽ làm hắn rất đau đầu!
Lăng Tiêu nâng tay lên đặt lên đầu Tích Nhi, tóc cô rất mềm mại, một cảm xúc xa lạ nảy lên trong lòng hắn, môi nhạt khẽ mở,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879802/chuong-249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.