An Lan vẫn cười, gian nan mở miệng: “Thế nào, gây thù chuốc oán quá nhiều, có phải cảm thấy người nào trong bọn họ cũng có khả năng không?”
Lăng Hoa Thanh nguy hiểm nheo mắt: “Vì sao tôi đối đầu với họ, không phải bà biết rõ nhất sao?”
An Lan nâng tay lên ôm cổ Lăng Hoa Thanh, nhả khí bên tai ông ta: “Ông giết con trai của Diệp Chính Lan, chắn đường của Đường Thắng Văn, giành mối làm ăn với Thịnh Xán, ai trong bọn họ đều ngóng trông ông chết, có liên quan gì đến tôi chứ?”
“Không liên quan đến bà?”
Lăng Hoa Thanh lạnh lùng mà nhếch khoé miệng lên, đáy mắt mang đầy vẻ khủng bố giết chóc: “Tôi nói cho bà biết, ai trong chúng cũng phải chết.
”
An Lan biến sắc, căm hận nhìn Lăng Hoa Thanh: “Đồ điên.
”
“Nhớ kỹ, tất cả đều là do bà.
” Lăng Hoa Thanh buông An Lan ra, cúi đầu cắn mạnh vào cổ bà, như một con quỷ hút máu tham lam liếm máu chảy ra trên đó.
An Lan giãy giụa mãnh liệt: “Buông tôi ra, ông là đồ điên.
”
Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Lăng Hoa Thanh mới buông tha cho An Lan, sửa sang lại quần áo rồi tiến lên mở cửa.
Là dì Hà, bà đang cầm vali, cúi đầu xuống: “Nhị lão gia, lão thái thái bảo tôi tới dọn đồ giúp hai người, bà ấy bảo hai người mau dọn đi.
”
Lăng Hoa Thanh đẩy cửa ra: “Vào đi.
”
Sau khi tiến vào, dì Hà liếc nhìn An Lan một cái, chỉ thấy sắc mặt An Lan tái nhợt che cổ ngồi ở mép
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879779/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.