Thịnh Hoàn Hoàn cười cười, hơi suy sụp mà nói: “Con chỉ không ngờ Lăng Tiêu lại bị ông nội nhục mạ như vậy.
”
Lăng lão thái thái thấp giọng mà nói: “Ông nội con lớn tuổi, dễ hồ đồ, nếu Tiêu Nhi là tiểu súc sinh thì ông ấy không phải là lão súc sinh à?”
Nghe lão thái thái giải thích, Thịnh Hoàn Hoàn không khỏi bật cười.
Lão thái thái nói: “Cười là được rồi, cười một cái thì thù hận gì mà không qua được? Bà đi lấy thuốc mỡ cho con bôi.
”
Cười một cái thì thù hận gì mà không qua được?
Lòng dạ của Lăng lão thái thái làm Thịnh Hoàn Hoàn bội phục.
Cô cũng ít nhiều có nghe nói đến chuyện của Lăng gia, có thể lý giải vì sao Lăng lão gia tử hận Lăng Tiêu, Lăng Tiêu tuyệt tình lên thì thật sự lục thân không nhận, chỉ là không biết sau lưng có ẩn tình khác hay không.
Chỉ chốc lát sau, Lăng lão thái thái cầm thuốc mỡ trở về, cẩn thận bôi cho Thịnh Hoàn Hoàn.
Thịnh Hoàn Hoàn nhịn không được mà hỏi: “Bà nội, bà kể cho con nghe chuyện của Lăng Tiêu đi, con muốn biết.
”
Lão thái thái cười cười: “Nó thì có gì để kể, từ nhỏ đã đặc biệt thông minh, là đứa nhỏ hiểu chuyện, đáng tiếc vì ba mẹ mà tính cách hơi tự kỷ, không thích nói chuyện với người khác.
Chuyện ba mẹ nó không liên quan đến nó, ông nội con chỉ bất công, lòng dạ hẹp hòi nên mới không bỏ được cái gai trong lòng, nếu không chân ổng cũng không trở thành như vậy!”
Thịnh Hoàn Hoàn thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879761/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.