Cố Nam Thành bỏ mặc lời giải thích của Nam Tầm, không thèm quay đầu lại.
“Cố Nam Thành, anh đứng lại đó cho tôi.
”
Trong tiếng gào rống khàn khàn đau đớn của Nam Tầm, rốt cuộc Cố Nam Thành cũng dừng bước, giọng nói rất kiên quyết lạnh nhạt: “Nam Tầm, tôi đã cho cô cơ hội, từ nay về sau, tôi sẽ không tin tưởng một chữ nào của cô nữa.
”
Nam Tầm cong cong khóe miệng, nước mắt làm nhoè tầm mắt cô, cô khàn khàn nói: “Cố Nam Thành, nếu anh để ý cô ta như thế, vậy thì hôm nay đưa ra lựa chọn đi.
”
Sắc mặt Thịnh Hoàn Hoàn rất nặng nề, lúc này không thích hợp ép Cố Nam Thành đưa quyết định, gã nhất định sẽ nghiêng về hướng Trần Do Mỹ!
Cố Nam Thành ngẩn ra, không trả lời câu hỏi của Nam Tầm mà ôm Trần Do Mỹ đi về phía trước.
Lúc này giọng nói của Nam Tầm lại truyền đến, trong tuyệt vọng lộ ra sự kiên quyết: “Cố Nam Thành, anh đi lên trước một bước nữa thì cuộc đời này tôi và anh ân đoạn nghĩa tuyệt.
”
Bước chân Cố Nam Thành lại dừng lại, nhưng giọng nói tàn nhẫn vô tình lại truyền đến theo làn gió: “Tùy cô.
”
Cố Nam Thành đi rồi, ngay trước mặt mọi người, không màn đến sự tuyệt vọng và lúng túng của Nam Tầm, gã ôm Trần Do Mỹ đi rồi.
Câu nói cuối cùng của họ như quanh quẩn trong nhà xưởng, thật lâu không tiêu tan.
Có người vui sướng khi người gặp họa, có người cảm thấy bi thương thay cho Nam Tầm.
Nam Tầm đờ đẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-dang-gom-cua-lang-thieu-full/3879681/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.