Mặt Hạng Chí Viễn đen thui.
Mẹ nó chứ.
Khác biệt giữa anh và tên mù kia là khoảng cách giữa thần và thần kinh?
Vãi!
Đệch!
"Nhưng bây giờ tôi chỉ yêu mình anh thôi." Giang Ninh Phiến ngửa mặt hôn lên môi anh, trong mắt tràn ngập yêu thương.
Hạng Chí Viễn bị cô hôn cứng đờ người, sau đó nhanh chóng đổi khách thành chủ, đè cô xuống: "Vật nhỏ, nói lại lần nữa!"
"Tôi nói xong rồi."
"Nói nữa."
"Không nói, tôi muốn chơi trò chơi."
"Không nói thì chúng ta làm!"
Hạng Chí Viễn ngang ngược nói, môi bắt đầu lướt theo đường cong cơ thể yêu kiều của cô, bắt đầu một lần giày vò mới.
…
Thời gian lên toà lần đầu đến gần, Giang Ninh Phiến càng ngày càng cảm thấy không đủ thời gian để dùng.
Dù một ngày hai mươi bốn tiếng dính lấy Hạng Chí Viễn cô vẫn thấy không đủ.
Nói hết mấy lời buồn nôn rồi, thế thì làm.
Chỉ ôm không thỏa mãn được Hạng Chí Viễn, Hạng Chí Viễn bắt đầu ngang ngược không cho cô chơi này chơi nọ, thậm chí cô vào nhà vệ sinh cũng phải tính toán thời gian.
Anh quấn lấy cô nói chuyện mãi không hết.
Không nói thì Hạng Chí Viễn ôm cô hôn kiểu Pháp thật lâu.
Mỗi nơi trong phòng tạm giam tối tăm trống trải đều để lại ký ức nụ hôn mãnh liệt của bọn họ.
Cô sắp xem nụ hôn thành chuyện đơn giản như ăn cơm, uống nước rồi…
"Ưm… ưm…"
Cô mặc váy đen ren, người bị Hạng Chí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-cung-sung-cua-hac-de/2559614/chuong-319.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.