*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lúc về đến nhà thì trời cũng đã tối, phải công nhận là họ ăn siêu thật đi suốt mấy chục cây số ăn vô tội vã những món ăn lạ lần đầu tiên thấy tự nghĩ rằng học giống mấy đứa vùng sau vùng xa bị chết đói đến nơi rồi ấy, đến mấy bác bán hàng thấy chúng nói cũng phải cười ~ đi lần lượt từng hàng một mà lị ~ nó thấy rất thoả mãn lần đầu tiên nó ăn ngon, ăn nhiều, ăn đã đến thế ha ha ha!!!
Khi nó vừa vào đến nhà thì thấy có khách, nó vừa chào cả nhà vừa nhìn hai người khách quen quen lạ lạ đó.
< là ai đây, không phải là anh Minh Dương đây sao aaaaaaa anh trai luôn bảo vệ nó khi còn bé đây mà * cười sung sướng *>
" con chào ba, mẹ !"
Nó làm ngơ như không nhận ra hai người, cũng tại anh, ai bảo anh tự dưng biến mất không nói với nó tiếng nào hixhixhix nghĩ lại thấy tủi thân .
" Nào Minh Minh con vào đây chào bác với anh đi, con quên hai người rồi sao bác Duy với anh Dương đó con không nhớ sao"
" A bác Duy ạ, lâu lắm rồi không thấy bác qua nhà cháu chơi cháu quên mất đấy hì hì, anh Dương cũng qua trơi ạ, bác với anh ngồi chơi với ba mẹ cháu ạ, cháu xin phép lên phòng trước đây ạ"
" ơ cái con bé này hôm nay làm sao thế nhỉ, hồi trước quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-cua-toi-oi/107286/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.