"Thủ lĩnh mấy ngày này còn cần tôi làm cái gì?" A Nghị hỏi, ngày cuối cùng, anh hy vọng mình còn có thể làm chút gì.
"Giải tán tổ chức" Tiêu Ký Phàm quan sát anh, nhẹ nhàng nói ra bốn chữ này, một tay anh dựng lên tổ chức hắc bang, vào giờ khắc này lại tan rã!
A Nghị đau xót trong lòng, gật đầu: "Được" Anh đau lòng, không chỉ có là bởi vì biết tổ chức này trút xuống bao nhiêu tâm huyết của Tiêu Ký Phàm. Ở đây đã tôi luyện anh thành người như ngày hôm nay, bảy năm qua, anh sớm đã học xong khí phách cùng sự quyết đoán trên người Lãnh Phong, mặc kệ là thuật bắn súng, thân thủ cũng đã không hề dưới bậc Lãnh Phong.
Lãnh Phong dạy cho anh những gì ư, thực sự nhiều lắm, bọn họ là quan hệ cấp trên bề dưới, càng biểu lộ quan hệ bạn bè, một phần ăn ý kia, từ lâu đã vượt qua người thường!
"Cám ơn ân cứu mạng năm đó của thủ lĩnh, còn có ân bồi dưỡng mấy năm nay" A Nghị nói tự đáy lòng, anh cảm thấy bản thân cần thiết phải nói một câu cám ơn. Nói ra câu mà anh cho tới bây giờ sẽ không mở miệng nói qua, mà ngay cả lúc trước Lãnh Phong cứu anh, anh cũng không mở miệng nói qua một câu cám ơn.
Kiêu ngạo như anh, cao ngạo như anh!
Tiêu Ký Phàm gật đầu, nói: "Bảy năm trước tôi cứu cậu, vốn là hành động vô tâm, cậu cũng không cần nhất định phải tính toán quá mức, bởi vì tôi chưa bao giờ là một người thích xen vào việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-bo-tron-cua-sat-thu-tong-tai/1257987/chuong-254.html