Hạ An Nhiênbị chôn vùi trong vòng tay của Lăng Mặc, kinh ngạc không nói nên lời.
Khi bị người khác nhìn thấytrong phòng tắm, mọi ngườiđều xấu hổ và muốn chết.
Nhưng còn Lăng Mặc thì sao?
Thản nhiên ép buộc!
Vẻ mặt quan minh chính đại, vô cùng bình tĩnh, chỉ có người khác ngượng ngùng.
Có thể cảm thấy hai người là một đôi cẩu nam nữ, trông rất kì lạ.
Hơn nữa, được ôm trong tay Lăng Mặc, cho dù lúc đầu có hơi bối rối, nhưng lúc này cũng cảm thấy thoải mái hơn.
HạAn Nhiên xoa xoa cánh tay anh vài cái, “Anh thật là lợi hại!”
Lăng Mặc có chút đau đầu.
Loại lợi hại này không muốn có lần thứ hai.
Khi HạAn Nhiên ngẩng đầu nhìn lên lần nữa, đã phải theo anh ra khỏi khách sạn.
Lăng Mặc trực tiếp nhét cô vào trong xe.
HạAn Nhiên lên xe, chậm rãi phản ứng lại, “Tôi còn chưa nói với giáo sư là tôi đi!”
Lăng Mặc nhẹ giọng nói, “Có người nói giúp cô.”
Hạ An Nhiên khóe miệng giật giật “ò, Phó Tân ở đó, anh ta vì người chị dâu này, mà sẽ tìm một lí do thoái thác ”
Tuy nhiên, Thu Khanh Khanh hôm nay tâm trạng không tốt và đã uống rất nhiều rượu.
Lúc nãy khi đi ra khỏi phòng riêng đã loạng choạng.
Bản thân ông ấy cũng đang say, phỏng chừng cũng không có thời gian để ý đến cô.
HạAn Nhiên ngồi vào trong xe, ánh mắt rơi vào khuôn mặt điển trai của Lăng Mặc, nở nụ cười rạng rỡ, ‘Thật tốt.”
Mới chưa đầy hai tháng, thoáng cái lại được hai ba năm.
Đám mây u ám ban đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-bat-dac-di-cua-lang-thieu/815920/chuong-449.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.