Thu Lương Nhạc nhìn HạAn Nhiên đầy hoài nghi.
HạAn Nhiên cũng ngẩn ra.
Cô không ngờ Tôn Lão vừa rồi nói giúp Lãng Mặc, lại còn thuận miệng ném bom tấn ra ngoài.
Đối mặt với ánh mắt dò xét của Thu Khanh Khanh lúc này, cô không khỏi có chút áy náy.
Giống như bị bố mẹ bắt quả tang yêu sớm vậy.
Nhìn thấy bộ dạng trúng tim đen của Hạ An Nhiên, Thu Lương
Nhạc chắc chắn là Tôn Lão không nói lung tung
Một giây trước, Thu Lương Nhạc vẫn mang trong mình phong thái của một người thầy, giây tiếp theo liền gầm lên: “Tôi biết, tên xấu xa đó, không phải là loại người tốt, thực sự đã lấy đi học trò của tôi!”
Thu Lương Nhạc vô cùng tức giận, đứng dậy vỗ bàn, “Tôi sẽ giết tên họ Lăngđó !!!”
Rống xong, ông ấy định lao ra khỏi phòng riêng.
cố Kì, Mạnh Kiệt và Phó Tân đều bước tới và ngăn Thu Lương Nhạc lại.
Cố Kì đứng bên cạnh nói: “Thưa thầy, đừng tức giận, thầy phải tu thân dưỡng tính”
Thu Lương Nhạc gầm gừ, “Tu thân dưỡng tính cái con khỉ, học trò của tôi xong đời rồi!”
Phó Tân sẵn sàng bày tỏ ý kiến của mình, “Thật sự Lăng thiếu gia không xấu, tôi biết, anh ấy và cô Hạ là duyên trời định!”
Thu Lương Nhạc càng tức giận
hơn,” Cậu đã biết mối quan hệ giữa hai người họ rồi, nên cậu mới không muốn hẹn hò, đúng không? ”
Mạnh Kiệt ở bên nói giúp Phó Tân,“ Chú Nhạc, chú không thể để cho đàn em của tôi làm người thứ ba! ”
Thu Lương Nhạc càng tức giận hơn.
Đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-bat-dac-di-cua-lang-thieu/815916/chuong-445.html