Tôn quản gia hiểu rất rõ ý nghĩa của việc người đi trà lạnh.
Sau khi thiếu gia đi, Thiếu phu nhân trở thành người phụ nữ không nơi nương tựa, ai sẽ là người bảo vệ cô ấy?
Nhưng nếu Thiếu phu nhân có máu mủ của Lăng gia, thì tình hình sẽ khác.
Lăng Mặc nhìn Tôn quản gia, " Ông thật sự lo lắng cho cô ấy" "Thiếu phu nhân là một cô gái tốt."
Vẻ mặt của Tôn quản gia vô cùng buồn phiền "Thiếu gia, nếu sức khỏe của cậu không có vấn đề gì, tôi thật sự hy vọng cậu có thể cùng cô ấy già đi trăm tuổi." Đúng là ông trời không có mắt
Càng nghĩ đến đây, Tôn quản gia càng khó chịu nói: "Tại sao ba đời nhà chúng ta đều gặp phải nhiều chuyện như vậy?" Năm đó, trước khi Tôn quản gia đi theo Lăng Mặc, ông ấy là người ở bên cạnh ba Lăng Mặc.
Ba Lăng Mặc đối với Tôn quản gia là ân nhân.
Tôn quản gia hiện đang dồn hết sức vào đời thứ ba của Lăng gia, hy vọng rằng đời thứ ba sẽ tốt đẹp.
Lăng Mặc nhìn thấy Tôn quản một lòng với ba đời Lặng gia, xoa trán hỏi: "Ngoại trừ thành phần thuốc bổ, trong canh không có cái gì lung tung, đúng không?".
Tộn quản gia gật đầu, thẳng thắn, "Đều là nguyên liệu để nấu ăn"
Ông ấy thật ra muốn dùng thuốc bổ, nhưng Thiếu phu nhấn dạo này nhạy cảm với mùi.
Mà Thiếu gia lại là người không thích uống thuốc,
Ông ấy có thể làm sao bây giờ? Chỉ có thể sử dụng thức ăn bổ dưỡng.
Lăng Mặc cũng đoán được đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-bat-dac-di-cua-lang-thieu/815859/chuong-388.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.